Byakuyako (Journey Under a Midnight Sun, Bạch Dạ Hành) [ (JPN-website)]

Bình chọn

Thông tin

Nhóm dịch: (JPN-website)

Số tập: 11/11

thể loại: romance, suspense, Jdrama, live_action, vietsub, việt_sub

Ngày phát hành: 2006-Jan-12 to 2006-Mar-23

Đạo diễn: Hirakawa Yuichiro, Nasuda Jun, Ishii Yasuharu, Takahashi Masanao

Nhà sản xuất: TBS

Độ tuổi: Mọi lứa tuổi

Lượt xem: 395


1. Tóm tắt nội dung

Byakuyakou là một bộ phim u ám với những âm mưu, tội lỗi, một bộ phim mà nhân vật của nó gần như đã gần như mất hết tính người. Họ phạm tội không gớm tay, sẵn sàng loại bỏ bất kỳ ai đang cản đường họ, dù người đó có là bạn bè thân thích luôn tin tưởng họ đi nữa.

Byakuyakou kể về chuyến hành trình trong đêm của Ryouji (Ryou) và Yukiho, hai đứa bé bất hạnh không được gia đình thương yêu (thậm chí Yukiho còn bị mẹ lợi dụng). Tình cờ chúng gặp được nhau, trở thành bạn, rồi một đêm nọ khi bắt gặp cha mình đang làm chuyện đồi bại với Yukiho (lúc đó cả hai chỉ mới 11 tuổi), trong một phút bất tự chủ Ryou đã đâm cha mình một cách bản năng bằng chiếc kéo thủ công cậu luôn mang bên mình. Để trả ơn Ryou, Yukiho lấy chiếc kéo đó về nhà, tạo hiện trường giả khiến cảnh sát nghi ngờ mẹ của Yukiho mới là kẻ giết người, rồi mở ống dẫn gas để giết cả mẹ lẫn bản thân mình, nhằm tiêu diệt hai đầu mối cuối cùng của vụ án, mong rằng như thế sẽ không ai tìm ra Ryou là hung thủ thực sự. Nhưng Yukiho đã được cứu sống. Để tránh rắc rối, em và Ryou vờ như không quen biết nhau, em bỏ đi đến một chỗ khác, vào trại trẻ mồ côi rồi cuối cùng cũng được một người nhận về nuôi.

Từ đó, Ryou sống để bảo vệ Yukiho, và Yukiho cũng chỉ có một mục đích duy nhất là tìm mọi cách bịt miệng những người có thể khơi lại vụ án năm xưa, với mong ước sau khi thời hạn 15 năm trôi qua, sẽ không có ai có thể khởi tố vụ án được nữa, và cô cùng Ryou sẽ được nắm tay nhau đi dưới ánh sáng mặt trời một lần …

2. Nhân vật

Một trong những điểm mạnh của Byakuyakou là cách xây dựng nhân vật ấn tượng. Bắt đầu khi hai nhân vật chính còn nhỏ, hình ảnh các nhân vật phụ – cha mẹ của chúng – đã được khắc hoạ rõ rệt để nêu bật hoàn cảnh sống và những nguyên nhân khiến tính tình của hai đứa trẻ trở nên ngày một ác độc. Mẹ Yukiho goá chồng, ngập nợ và sẵn sàng bán cô bé đi cho đàn ông hưởng thụ để kiếm tiền. Trớ trêu thay, một trong những khách hàng của bà ta lại là bố của Ryou. Còn Ryou, bố mẹ cậu khá giả, có một tiệm cầm đồ, nhưng cậu vẫn biết mẹ mình ngoại tình với Matsura, nhân viên cửa hàng có tiền án, mà không thể làm gì khác được. Sau cái đêm định mệnh mà Ryou đi theo Yukiho rồi phát hiện bố mình giở trò đồi bại và giết ông ta, mẹ của Ryou và Matsura tiếp tục quan hệ với nhau, thậm chí Matsura còn lợi dụng cậu kiếm tiền vì ông ta biết cậu là hung thủ thực sự. Ryou vẫn luôn bị cái chết của bố ám ảnh.

Vụ án tưởng chừng đã đóng lại nếu không có Sasagaki, một thanh tra với ám ảnh quá khứ quyết tâm làm sáng tỏ lại vụ án, vì năm xưa ông vẫn một mực cho rằng mẹ Yukiho không có động cơ giết người và không tin rằng mẹ Yukiho là thủ phạm (như những thanh tra khác đã tin như thế).

Hai nhân vật chính, Ryou và Yukiho, có những giằng xé nội tâm rất phức tạp. Từ ngày cả hai trở thành kẻ giết cha mẹ mình để bảo vệ nhau, Ryou và Yukiho đã có sự nối kết và phụ thuộc vào nhau một cách lạ kỳ. Quá khứ, mặc cảm sát hại cha mẹ của họ khiến họ không thể mở lòng đón nhận và yêu thương bất kỳ ai khác, mà chỉ có thể dựa vào nhau, yêu thương nhau.

Yukiho từ nhỏ đã bị mẹ lợi dụng, cô bé dường như từ rất lâu đã không còn tính người. Ryou là người đầu tiên khiến cô bé Yukiho 11 tuổi biết cười, và hành động giết cha dù là vô thức của Ryou khiến Yukiho cảm thấy em vẫn còn một tia hi vọng được thương yêu. Đối với tất cả mọi người, Yukiho có thể vô cùng nhẫn tâm và độc ác, ngay cả bạn bè người thân của mình, nhưng với Ryou, Yukiho luôn quan tâm chăm sóc và không bao giờ nói dối anh. Có thể nói tính cách Yukiho từ đầu đến cuối rất ít thay đổi, cô là một người đã mất lương tâm, và cái duy nhất khiến Yukiho còn chút gì đó của loài người là tình cảm mà cô dành cho Ryou.

Ryou thì khác. Gia đình Ryou khá giả, cha mẹ cậu tuy bỏ bê cậu nhưng cũng không ngược đãi hay lợi dụng câu như mẹ Yukiho. Từ đầu Ryou không muốn dấn thân vào tội ác, thậm chí từng hối hận đã gặp Yukiho và trở thành kẻ giết cha, nhưng sau đó vì tình cảm dành cho Yukiho Ryou đã từ bỏ dần lương tâm của mình, dần lấn sâu và những hành vi bại hoại chỉ vì muốn đem lại hạnh phúc cho Yukiho. Khi xem phim, ta có cảm tưởng Ryou là người yêu Yukiho hơn, người cho đi không cần nhận lại, nhưng thật ra chính Yukiho mới là người đau khổ hơn cả. Tuy Ryou phải sống trong đêm đen và đi theo Yukiho như một bóng ma, nhưng anh chưa bao giờ phải sống hai mặt giả dối như Yukiho cả. Còn Yukiho, ngoài mặt cô vẫn có một gia đình bình thường, vẫn vui vẻ hạnh phúc, nhưng đằng sau nụ cười đó là cả một trời căm hận tất cả những người xung quanh tột cùng. Yêu Ryou, nhưng Yukiho luôn phải vờ như cô đang yêu người khác. Còn Ryou, kết thúc của anh là một kết thúc có hậu, nhưng Yukiho thì sao? Yukiho phải tiếp tục sống, tiếp tục dối trá, tiếp tục bước đi trong đêm đen.

Với Sasagaki, thanh tra luôn theo đuổi Ryou và Yukiho, ta lại thấy một khía cạnh quan trọng khác mà Byakuyakoumuốn đề cập đến. Đâu là sự thật, và liệu sự thật tuyệt đối có luôn là điều tốt nhất cho cả hai bên? Nếu Sasagaki không theo đuổi vụ án đến cùng, liệu Ryou và Yukiho có phải làm mọi điều ác để che giấu tội lỗi của mình? Sasagaki không phải là một thanh tra mới vào nghề với cái nhìn cứng nhắc về đạo đức nghề nghiệp của một sinh viên mới ra trường. Sasagaki là một thanh tra kỳ cựu bị quá khứ ám ảnh, khi ông và các đồng nghiệp đã từng điều tra sai lệch khiến một người bị kết tội oan, và con gái người đó vì bị mọi người trêu chọc đã đi tìm đến cái chết.

Ryou, Yukiho và Sasagaki là ba con người riêng biệt nhưng số phận của họ lại cứ luôn bị buộc vào nhau bởi một sợi chỉ vô hình nhưng dai dẳng, cắt mãi không đứt. Biết rằng ở cạnh nhau sẽ khiến họ ác độc hơn, nhưng Ryou và Yukiho quyết không từ bỏ ý định một ngày nào đó họ sẽ ở bên nhau. Sasagaki có khi đã muốn để vụ án này rơi vào quên lãng vì có quá nhiều người phải tổn thương dưới bàn tay của Ryou và Yukiho, nhưng mỗi lần ông định ngừng thì lại có những nhân chứng, chuỗi sự kiện mới khiến ông không thể dừng lại được.

Các nhân vật khác, như mẹ của Ryou hay gã người yêu năm xưa của bà ta, Matsura, đều có những nỗi khổ tâm riêng. Họ sống và mong muốn đền bù lại sai lầm quá khứ của họ, nhưng càng làm như thế họ lại càng đi sai đường. Bộ phim đánh giá con người ở hai mặt thiện và ác, và có cái nhìn nhân văn với những người bị coi là cặn bã của xã hội: có nhiều lúc họ cũng muốn hướng thiện nhưng hoàn cảnh không cho phép họ, và cuối cùng ta cũng không thể phán xét họ là người tốt hay người xấu, họ có cái tốt và cái xấu, nhưng hoàn cảnh đã đẩy cái xấu trong họ chiến thắng, thế thôi.

3) Diễn xuất

Ấn tượng với Ayase Haruka trong vai cô nàng Hotaru bừa bộn xuề xoà trong Hotaru no Hikari và Nao ngây thơ thẳng thắn trong Tatta hitotsu no koi, tôi khá hài lòng với cách chị Haruka thể hiện một nhân vật hai mặt trongByakuyakou. Có thể nói chị diễn tròn vai, cả những lúc đau khổ lẫn lúc sung sướng. Tuy vậy không thể nói rằng Yukiho là một vai quá khó hay đột phá của chị. Yukiho luôn phải thể hiện bản thân với hình ảnh một người tốt, hạnh phúc, và rất ít khi cho thấy khía cạnh độc ác sẵn có của mình. Một điều tôi chưa hài lòng là nụ cười của Haruka, nó quá đẹp, quá chân thành, khiến người xem không thể tin được đó là nụ cười của một người nội tâm phức tạp và có phần ác độc. Trong khi đó, nhân vật Yukiho lại là một người khó gần, ngay cả mẹ nuôi của cô cũng rất buồn bực vì bà cảm thấy không hiểu con mình. Chồng Yukiho cũng thế, thậm chí anh ta còn nói bên cạnh Yukiho anh ta rất căng thẳng. Tôi cho rằng Ayase Haruka chưa thể hiện được điều này. Tôi chỉ cảm thấy nụ cười của chị đẹp và ấm lòng, chứ không thấy chút căng thẳng hoài nghi nào đâu cả.

Bù lại, tôi ấn tượng hơn với Ryou của Yamada Takayuki. Trông anh có vẻ yếu đuối tự nhiên, với ánh mắt buồn, có chút gì đó hoang dại và bệnh hoạn. Sự thay đổi trong ánh mắt anh xuyên suốt bộ phim cũng rất rõ rệt. Ở đầu phim, ánh mắt anh buồn rầu sợ hãi, nhưng sau đó tôi đã không nhìn ra sự sợ hãi đó nữa khi nhân vật Ryou của anh tự nhủ phải dũng cảm để bảo vệ Yukiho. Chỉ còn ánh mắt buồn rười rượi và bất lực chịu đựng, bất lực vì bản thân anh không muốn tiếp tục gây ra tội ác, nhưng anh không kiềm chế được cái ước mong làm Yukiho hạnh phúc, ước mong ngày nào đó anh được sống cùng Yukiho.

Ấn tượng hơn cả là với Fukuda Mayuko, cô bé vào vai Yukiho lúc còn nhỏ. Tuy chỉ xuất hiện ở tập đầu và phần nhớ lại quá khứ ở những tập sau, hình ảnh cô bé vẫn cứ ám ảnh, lởn vởn mãi trong tâm trí tôi. Không có tội ác gì to lớn hơn khi người lớn làm tổn thương trẻ con. Trẻ con là những sinh linh mỏng manh có phần vô tri và cần được che chở thương yêu. Không có đứa trẻ nào được thương yêu thực sự mà lớn lên lại trở thành một kẻ ác độc. Ánh mắt của Yukiho lúc nhỏ đã nói lên hết những oán trách của một đứa bé gái bị chính mẹ của mình bán đi làm gái như thế. Sẽ không bao giờ tôi có thể quên được hình ảnh Yukiho vừa khóc vừa cười lấy chiếc kéo từ tay Ryou, hay khi cô bé đau đớn hỏi mẹ, “Tại sao???” Tại sao lại là em mà không phải là ai khác? Mười một tuổi, cái tuổi vô tư nô đùa còn chưa biết tới cái gì gọi là “tình yêu”, tại sao bắt em phải tiếp đàn ông, bắt em phải căm hận, bắt em phải giết người, bắt em phải trở nên ác độc?

Takeda Tetsuya trong vai Sasagaki cũng không làm người xem thất vọng. Là một người mang danh chính nghĩa trong phim, nhưng ông đã thể hiện tốt những giây phút dằn vặt tự vấn, liệu điều ông làm sẽ đưa ông đi đến đâu. Các diễn viên còn lại đều diễn tròn vai và không có vai diễn nào khiến tôi phải nhăn mặt khó chịu khi xem họ diễn.

4) Dàn dựng

Có lẽ điều khiến tôi đánh giá Byakuyakou cao đến vậy là nhờ cách quay phim và giàn dựng của nó. Tuy cốt truyện có nhiều điểm vô lý nhưng bù lại màu sắc phim, cách sắp xếp các tình tiết lại biết tiết chế và hợp lý. Trong thực tế, Ryou và Yukiho chưa bao giờ nắm tay nhau đi dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng, mà những lúc hai em ở bên nhau đều là khi hoàng hôn buông hay khi trời tối. Nhưng trong ký ức của hai em, thì hai em lại cùng đi với nhau khi trời còn đang sáng choang. Một bên thể hiện sự thực tàn nhẫn, một bên thể hiện ước mơ không bao giờ có được của Yukiho và Ryou. Những chi tiết chiếu nhanh, không xem kỹ có thể không bắt kịp như bông hoa sen bằng giấy, chiếc giầy của cha Ryou, vv được xây dựng tinh tế. Ngoài ra Ryou và Yukiho hay lặp lại những hành động của nhau một cách vô thức, như cảnh đầu phim Ryou chỉ tay bảo Yukiho đi đi, thì cuối tập 1 Yukiho cũng có hành động y như vậy, cái cách chỉ tay bảo Ryou đi đi hệt như ở đầu phim. Âm nhạc của phim rất hay, nhạc background chậm và buồn như không khí u ám của phim vậy Bài Kage, nhạc chủ đề của phim được viết sau khi tác giả Kou Shibasaki đọc cuốn tiểu thuyết Byakuyakou và viết bài hát riêng cho hai nhân vật Ryou và Yukiho.

Byakuyakou thực sự là một phim hay đáng xem. Tôi cũng không cho rằng nó quá u ám, quá nặng nề. Trong phim ta vẫn thấy những cảnh hai nhân vật chính thương yêu nhau khiến ta cảm thấy ấm lòng. Họ yêu nhau nhưng không cần lời nói, thậm chí khi Ryou bảo với Yukiho “anh yêu em”, cô đã biết vì anh sắp gặp chuyện không hay nên mới nói như vậy. Byakuyakou là một bộ phim về tội ác, nhưng trên hết nó là một bộ phim về tình yêu, về những người tuy không còn lương tâm nhưng vẫn khao khát được yêu, được ở cạnh người mà họ yêu một cách quang minh chính đại. Nó cũng gửi nhiều lời nhắn nhủ ý nghĩa tới những người đã là cha mẹ, hay sẽ là cha mẹ, vì sinh con ra mà không yêu thương con là một tội ác tày trời và sẽ khiến đứa bé sống không bằng chết, vì không có gì có thể thay thế tình yêu cha mẹ cả.

Nên xem Byakuyakou vào lúc nào đó khi đầu óc không quá nặng nề, nó tuyệt đối không phải là một phim để xả stress. Phim khá ám ảnh, nhưng với tôi Byakuyakou như một thứ trái đắng nghét mà phải ăn thật chậm, thật kỹ, ta mới có thể ngửi được hương thơm thoang thoảng của nó và nếm được vị ngọt đầu môi thoáng đó đã tan đi của phim.